Top 10

Top 7 siêu dự bị bất ngờ tỏa sáng trong những trận cầu quan trọng

Top 7 siêu dự bị bất ngờ tỏa sáng trong những trận cầu quan trọng

Bóng đá luôn đầy rẫy những bất ngờ và đôi khi trận đấu sẽ được định đoạt bởi những cá nhân mà không ai ngờ tới bởi họ hay đóng vai dự bị xuyên suốt.

TREVOR FRANCIS (NOTTINGHAM Forrest – 1979)

HLV của Forrest là Brian Clough mất cả 2 họng súng quan trọng là Archie Gemmill và Martin O’Neill ở trận chung kết có nghĩa là cầu thủ bóng đá đắt giá nhất nước Anh lúc đó cuối cùng đã ra mắt ở châu Âu trong trận đấu với Malmo trong trận chung kết cúp châu Âu năm 1979 tại Munich. Đó là một trận đấu tuyệt vời, cầu thủ chạy cánh người Scotland – John Robertson có pha tạt bóng từ cánh trái và Francis đã lao lên đánh đầu ghi bàn thắng duy nhất giúp Forrest vô địch cúp C1 lần thứ 2 liên tiếp.

CHRISTOPHER WREH (ARSENAL – 1998)

Bên cạnh việc anh ấy là anh em họ của George Weah, sự nghiệp của tiền đạo dự bị Christopher Wreh của Arsenal dường như không đi đến đâu tại màu áo Pháo. Tuy nhiên, giữa một cuộc khủng hoảng chấn thương và trei giò buộc Ian Wright và Dennis Bergkamp phải bỏ lỡ các trận đấu, tiền đạo trẻ này đã chơi bùng nổ trong những chiến thắng trước Bolton và Wimbledon, Wreh cũng đã ghi bàn trong chiến thắng trước Wolves trong trận bán kết FA Cup tại Villa Park khi Arsenal giành cú đúp danh hiệu quốc nội năm đó. Tiền đạo người Liberia nhanh chóng mờ nhạt dần nhưng những cú ăn mừng lộn nhào thương hiệu – vẫn được người hâm mộ Arsenal nhớ đến.

Les Sealey (Manchester United – 1990)

Huấn luyện viên của Manchester United, Alex Ferguson và thủ môn Jim Leighton, người đã chơi dưới thời Fergie trong nhiều năm tại Aberdeen đã xảy ra xích mích và tin đồn rằng Leighton sẽ được bán vào mùa gần nhất. Trong trận chung kết FA Cup 1990 với Crystal Palace, kết thúc với tỷ số 3-3 sau 120 phút và HLV Ferguson đã cho thủ môn dự bị Les Sealey, người chỉ chơi một số ít các trận đấu trong mùa đó của United ra sân. Mặc dù vậy, Sealey đã khiến tiền đạo của Palace là Ian Wright và Mark Bright trong trận đấu lại sút hỏng giúp Fergie giành được chiếc cúp đầu tiên tại Old Trafford. Anh còn thậm chí đã giành được Cup Cup Winners ‘Cup năm sau, trước khi được thay thế bởi Peter Schmeichel.

Manchester United goalkeeper Les Sealey in action, circa 1990. (Photo by Professional Sport/Popperfoto/Getty Images)

ROGER MILLA (CAMEROON – 1990)

Tiền đạo người Cameroon không thực sự bắt đầu bất kỳ trận đấu nào tại World Cup Italia ’90, nhưng đã khẳng định vị thế huyền thoại của anh ấy là siêu dự bị tại kỳ World Cup cuối cùng ở tuổi 42. Anh ấy bắt đầu với 2 bàn thắng trong chiến thắng 2-1 của đội trước Romania tại vòng bảng, trước khi ghi thêm 1 bàn nữa trong chiến thắng trước Colombia ở vòng 1/16 – nơi anh nổi tiếng cướp bóng từ thủ môn Rene Higuita, ghi bàn vào lưới và thực hiện pha ăn mừng nổi tiếng ở cột cờ góc. Cuối cùng, Cameroon đã bị dừng bước ở trận tứ kết với Anh, nhưng Milla là người đưa Cameroon vương lên dẫn trước Tam sư.

NIGEL SPINK (ASTON Villa – 1982)

Cựu thủ môn của Chelmsford City đã phải chờ gần 5 năm để ra mắt Aston Villa và nó đã đến trong những tình huống kịch tính nhất. 10 phút đầu trận chung kết cúp châu Âu năm 1982 giữa Villa và Bayern Munich, thủ môn số một là Jimmy Rimmer đã bị chấn thương và Spink vào bắt thay. Cầu thủ 23 tuổi này đã thể hiện xuất sắc, cản phá cú sút của Klaus Augenthaler và Karl-Heinz Rummenigge, trước khi bàn thắng của Peter Withe giúp Villa có chiến thắng gây sốc. Spink trở thành thủ môn số 1 trong mùa giải tới, và anh ấy tiếp tục chơi cho Villa thêm 16 năm nữa.

JOHN MCGINLAY (BOLTON – 1996)

Vào một đêm Burnden Park, McGinlay của Bolton đã đưa Trotters lên dẫn trước 2-1 trước Reading. Tuy nhiên, anh ấy đã bị tiền đạo đã thay thế bởi Keith Branagan trong khung thành trong hiệp hai (Branagan đã bị đuổi). Tiền đạo người Scotland đã ở trong khung thành và thực hiện một vài pha cứu thua cuối cùng trong trận chung kết chỉ còn 26 phút khi đội bóng của anh giành chiến thắng. HLV Colin Todd đã ca ngợi McGinlay là một trong những người tuyệt vời nhất tôi từng chứng kiến ​​trong bóng đá.

GEOFF HURST (ANH – 1966)

Các chuyên gia bóng đá không tin rằng tuyển Anh sẽ vô địch World Cup trên sân nhà vào năm 1966, nhưng sự xuất sắc của tiền đạo Jimmy Greaves là người có thể ghi bàn để mang về vinh quang cho họ. Tuy nhiên, Greaves đã phải chịu đựng một giải đấu tồi tệ và một vết cắt sâu đến cẳng chân của anh ấy tại vòng bảng và ​​anh ấy được thay thế bởi Geoff Hurst của West Ham trong trận tứ kết. Hurst ngay lập tức ghi bàn vào lưới Argentina và sau đó giữ vị trí của mình cho trận chung kết, bất chấp truyền thông muốn Greaves trở lại. Cú hat-trick của Hurst đã chứng minh rằng niềm tin của HLV Ramsey vào anh không bị đặt sai chỗ.

Advertisement

Post Comment